Nhân vụ chọn chó Nhật làm phim về Lão Hạc và cậu Vàng

Website Traffic Tác phẩm của Nam cao đã để lại trong tâm nhiều người Việt một cái nhìn về quá khứ đói khổ của người dân Việt. Cái hoàn cảnh éo le cũng như số phận con người thất mong manh qua ngòi bút của Nam Cao.

Một câu chuyện khác qua cách nhìn về sự kiện: Chọn chó Nhật làm phim về đời sống Việt

Từ ngày biết được con chó mà lão nhà báo người Nhật tốt bụng tặng mình là chó Shiba, lão Hạc yêu đời hẳn.

Chả trách mà khi tặng chó, ông người Nhật đã cam đoan "Rồi nhờ con chó này mà đời ông sẽ phât lên!", những chuyện diễn ra sau đó chưa bao giờ làm lão Hạc hết ngạc nhiên.
Con Shiba vừa đẹp, vừa béo tốt, lại quấn người, trên hết nó lại là chó hiếm không chỉ trên đất An Nam, mà còn cả cái Đông Dương này. Cũng vì lẽ đó mà khi ông Giáo qua nhà chơi và thấy con Shiba mà lão Hạc đặt tên là Vàng, gọi bằng cậu, ông gần như chết lặng.

Nhận biết được đây là giống chó gì, ông Giáo lập tức liên hệ với chính quyền, và may thay chính quyền là những kẻ hiểu chuyện, ít nhất là trong việc này.

Họ cấp tiền cho lão Hạc để nuôi chó, rồi còn tìm cả đội thú ý trực sẵn trong làng, người trong làng vì thế mà cũng được ưu đãi hơn, do là làng nuôi được chó hiếm. Cậu Vàng hễ mà hóc xương một cái, cả làng xúm lại lo. Cậu Vàng ngứa chân ngứa cẳng chạy đi chơi, có cả một nhóm chạy theo hộ tống, đề phòng lạc.

Từ ngày có cậu Vàng, lão Hạc sống tốt hẳn. Không còn cực khổ chạy ăn từng bữa, lão sửa sang lại căn nhà, tích được một hũ tiền đủ làm đám cưới cho đứa con trai. Lão nghĩ thầm, ngày con lão về cũng là ngày lão tặng nó thêm được một mảnh đất, khỏi phải đi làm đồn cao su nữa. Có ai ngờ đời lão sẽ thay đổi thật nhờ một chon chó, thế mới tài!
Nhưng mà ở đời, cái gì may quá cũng không tốt. Có lần lão đang ở hàng nhậu với ông Giáo, lão bị một đám thanh niên lân la lại gần bắt chuyện. Trông chúng không giống người làng này, lão Hạc dù đã ngà ngà say nhưng vẫn nhận ra, nhất là tay thanh niên cứ săm soi cậu Vàng của lão.
"Chó đẹp quá cụ ơi."
"Cụ biết."
"Giống này lạ quá, cháu chưa thấy bao giờ."
Lão Hạc hất hàm, vẻ tự hào.
"Chó Nhật đấy, gọi là gì ông Giáo nhỉ?"
"Shiba thưa cụ."
"Phải rồi, là chó Shiba."
Tay thanh niên trầm trồ, hắn bắt đầu gõ tay lên bàn tranh.
"Bao nhiêu?"
"Bao nhiêu gì?"
"Con chó giá bao nhiêu?"
Thấy tên thanh niên không hiểu chuyện, lão Hạc lắc đầu.
"Chó này không bán."
"Cái gì cũng có giá của nó, cụ ạ."
"Nhưng riêng con chó này thì đéo."

Lão thẳng thắn, rồi có vẻ như sợ có ẩu đả, đồng bọn của tay thanh niên đó liền kéo nó đứng lên rồi bỏ đi, nhưng vẫn không quên nhướng mày cười nhẹ như muốn cảnh báo gì đó.
"Chào cụ nhé, mong sớm được gặp lại cụ."
Ông Giáo đã đánh hơi được chuyện chẳng lành, liền bảo lão Hạc đêm nay mang cậu Vàng qua nhà mình ngủ, nhưng lão Hạc chả để tâm chuyện đó.

Đúng như lo lắng của ông Giáo, đám thanh niên hồi sáng chỉ đợi đến nửa đêm liền đột nhập vào nhà lão Hạc. Chúng đập phá nhà lão, đánh đập lão. Cuối cùng, chúng còn thẳng tay giết chết cậu Vàng ngay trước mặt lão.

Nhìn con chó chẳng làm gì nên tội mà bị giết hại, lão lập tức ôm hận trong lòng. Đó chẳng phải đơn thuần chỉ là một con chó, nó là thứ giúp lão đổi đời, là hy vọng của lão, là tương lai của con trai lão.

Lão chẳng muốn làm điều này chút nào, nhưng lão biết là nợ máu phải trả bằng máu, lão không thể cho qua được.
Vậy là sau khi chôn cất cậu Vàng tử tế, lão ra ngoài vườn, và bắt đầu đào lên một cái rương cũ kĩ lão đã giấu từ thời còn là trai trẻ.


Đêm đó, trời đổ mưa, còn lão Hạc thì cởi trần.
_______
Nguồn: voz

Đăng nhận xét

0 Nhận xét