FGiảm giá thiết kế nhận diện thương hiệu tại bắc ninh

8/02/2018

Anh đã yêu em ở quãng thanh xuân tươi đẹp nhất

Thật đáng tiếc em nhỉ, khi mình đã cùng đi cả đoạn đường dài như thế.

Hôm nay hai chúng tôi gặp nhau. Sau 5 năm 8 tháng 17 ngày. Đi xem nhẫn ở cùng một cửa tiệm. Cô tháng 10 này cưới, tôi thì tháng 12!

Hỏi han cô vài câu xã giao, biết được chồng cô đang làm cho một công ty nước ngoài, hai người cũng đã mua nhà chuẩn bị xong đâu đấy, chỉ đợi anh ta xong dự án bên Sing. Còn được biết vợ chồng cô đã dự định sẽ đi trăng mật Châu Âu.

Tôi cười. Vì đó đều là những dự định chúng tôi đã hứa sẽ cùng nhau thực hiện.

Chúng tôi đã hứa như thế, khi cùng nhau ngồi dưới căn nhà trọ tồi tàn với mùa hè tựa như địa ngục.
Khi cứ đầu tháng thức tận đêm săn hàng giảm giá, cuối tháng cầm cự bằng những gói mỳ tôm.
Khi ngắm tháp Eiffel nguy nga qua cái màn hình 1,2 inch của con Nokia cổ lỗ sĩ, miệng chia nhau cốc cà phê pha phin đắng ngắt tận 5000 đồng.

Hai người, cùng nhau bước qua quãng thời gian khổ cực nhất đời, vậy mà đến khi cuối đường, người đợi tôi lại chẳng là cô nữa.

Tôi cười, và khóc. Rốt cuộc thì chúng tôi đã làm sai điều gì ?


cuộc sống là vậy  .yêu nhau trong khi chẳng có gi..đến khi có 1 chút gi đó thì em lại đi lấy chồng..nếu sinh ra trong gia đình có điều kiện chút thì tao đã cưới em rồi...nhưng rất tiếc đến nhà tao cũng đeo có mà ở.

Có sự nghiệp thì mới có dc tình yêu. Sự nghiệp làm ra tiền chứ tình yêu chỉ làm ra sừng mà thôi



"Anh đã yêu em ở quãng thanh xuân tươi đẹp nhất, cũng là khoảng thời gian anh thấy bản thân mình tự ti và kém cỏi nhất. Muốn mang hạnh phúc cho em, nhưng sự nghiệp chưa có, bản lĩnh cũng chưa đủ vững vàng. Cái cảm giác nhìn người mình thương yêu phải vất vả, khổ sở vì mình, rất bất lực. Cái cảm giác hứa rồi thất hứa, rồi nhìn ánh mắt người mình yêu thất vọng, rất khổ tâm. Cái cảm giác vô tình thấy người mình yêu thầm ao ước được như những cô gái khác, yêu những chàng trai ưu tú khác, thực sự rất ám ảnh. Anh yêu em đế mức tưởng như có thể từ bỏ tất cả những gì mà mình có, nhưng lúc đó, anh làm gì có gì, ngoài em? Có lẽ bởi quá nhiều những áp lực dồn nén, những tủi thân âm ỉ chực trào mà anh đã đẩy em đi. Buông em không phải vì không thương em nữa, mà vì sợ một ngày em sẽ buông anh trước. Vì sợ em sẽ không đợi được anh, vì sợ em sẽ phải khổ vì anh
 Anh thật kém cỏi đúng không ? Cuộc sống hiện đại quá , anh cảm tưởng không chạy kịp theo nó ! Thật bất lực khi 2 năm lên thành phố mà mình chưa hiểu sau này mình sẽ làm gì? Chớ trêu thật khi anh rất sợ cô đơn nhưng cũng rất sợ yêu , trong đầu chỉ nghĩ đến có một công việc ổn định, đủ nuôi sống vợ con và một chút dư dả để sau này về già bớt lo nghĩ. Nghĩ thế thôi chứ, năm, bảy năm nữa em cũng đã có người mình yêu , khéo có một gia đình hạnh phúc rồi cũng nên em nhỉ ? Với một thằng mới 20 tuổi đầu có lẽ đã nghĩ quá xa rồi ... "
#nguồn : Tâm sự tuổi 20 :))



Đến một ngày rồi ta sẽ buộc phải chấp nhận, rằng trên cuộc đời này có tồn tại một người, mà ta thích lắm, thương lắm, yêu lắm, nhưng mãi mãi không bao giờ, không thể nào có được họ, trong trọn vẹn hạnh phúc, trọn vẹn yêu thương, trọn vẹn quan tâm.

Dù cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi. Dù nỗ lực thế nào cũng không thể lung lay.

Chẳng còn cách nào khác ngoài việc ở bên âm thầm yêu thương người, hoặc dứt khoát buông bỏ, rời đi mà thôi.

Biết rằng, cuộc tình ấy, mãi mãi không bao giờ là ta, chắc chắn không bao giờ là ta, không bao giờ...


Khuyên chân thành mấy em trai trẻ, đừng yêu đương, hay hi sinh cả thanh xuân của mình chỉ để yêu, để chăm sóc cho cái đứa mà mấy nhóc tưởng đó là vợ mình, đến 1 lúc nào đó, chúng nó sẽ bỏ mấy nhóc theo 1 thằng nào đó, có công việc ổn định, có tiền thôi, còn mấy nhóc sẽ bị bỏ lại, lúc ấy sự nghiệp chẳng có, bạn gái cũng không, cuộc sống là vậy, nó luôn phũ như cách người yêu cũ trở mặt vậy, đừng mờ mộng, đừng ảo tưởng mình sẽ có cả 2, trừ khi bố mẹ bạn giàu v.k.l

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2033489860021166&id=331230823580420

Share: