Breaking News

Chuyện tình cảm hay: Ép duyên

Huyền học dốt, đấy là điều mà không ai có thể phủ nhận suốt mười hai năm nó đi học. Chính vì thế, sau khi ôm được cái bằng tốt nghiệp cấp ba trung bình ,thành quả của cả đống tiền bố mẹ nó chi trả cho học thêm học nếm, nó quyết định khỏi thi đại học nữa cho bố mẹ đỡ nhục. Thà không biết còn hơn là để người người nhà nhà vào xiên xẹo chê bai.

Bố mẹ nó là dân buôn, cũng chẳng quan trọng học hành gì, miễn sao nó có cái trình độ cấp ba là được. Bố nó còn chưa tốt nghiệp tiểu học, mới học có hết lớp bốn. Mà nó học xong cả lớp mười hai. Không phải con hơn cha là nhà có phúc còn gì nữa?
Nhưng đúng là mất cái này thì được cái kia. Cái Huyền xinh thật, nó giống bà nội nó, mà nghe đâu ngày xưa bà nội nó cũng xinh nhất nhì làng. Mẹ cho nó mấy chục triệu tiền vốn để bán hàng online. Nhờ cái mặt tiền đẹp vả lại nó cũng mát tay, hàng bán cũng được. Nó cũng yêu, lông bông vài ba thằng, chẳng nghiêm túc với ai cả. Cứ tưởng nó sẽ được sống như thế này đến vài năm nữa thì đùng một cái, bố mẹ ép cưới.
Gần nhà nó có một nhà đại gia chuyên phân phối phân bón, thằng con trai duy nhất trong nhà đấy năm nay cỡ hai mươi bảy tuổi, làm trong doanh nghiệp của gia đình. Nhà đấy sang gợi ý, thế là bố mẹ nó đòi gả luôn. Lại chả tốt quá ý chứ! Tự nhiên lại được thông gia với nhà giàu. Mà thằng Thịnh cũng là dạng học dốt dốt như con Huyền, được cái tu chí làm ăn với bố. Bố mẹ cái Huyền chắc mẩm là nó về đấy như chuột sa chĩnh gạo.
Nó thì khác, nó giãy đành đạch lên. Người lớn thì biết gì. Thằng Thịnh nhìn ngoài thì đẹp trai thật đấy, đạo mạo thật đấy. Nhưng thằng ấy thay bạn gái quá cả thay áo. Cứ mấy ngày lại một em mới. Giả dụ lấy nhau về mà vẫn còn như thế này thì nó ăn c*t à?
Đã bảo là phận con gái hơn nhau ở tấm chồng. Với lại nó không muốn cưới sớm, nó còn muốn chơi nữa. Còn trẻ, mười tám, lo gì.

Nhưng bố mẹ cái Huyền thì khăng khăng đá nó đi. Nó làm đủ mọi cách: lấy nước mắt rửa mặt, tuyệt thực, giả vờ chấn thương tâm lí,... Ngày nào nó cũng phải dành ra độ ba mươi phút để gầm gào phản đối, đến độ suýt thì mất tiếng. Mẹ nó xót con, cuối cùng thì cũng phải lựa hôm bố cái Huyền đi vắng, bí mật nói cho nó biết.
"-Mày ngu lắm con ạ. Sao lại không lấy?"
"-Thằng đấy lăng nhăng lắm, yêu tỉ em. Mẹ đã nhìn Facebook của nó chưa?" nó vội vàng chộp giật cơ hội, manh nha muốn thay đổi ý định của mẹ nó.
"-Bố mày ngoại tình."mẹ cái Huyền run run nói ra sự thật.
Chưa kịp để nó phản ứng, mẹ nó lại nói tiếp:
"-Cái mảnh đất ở trong Đà Nẵng, bố mày đang định sang tên cho con bồ. Tao thì chịu cảnh chồng chung cả đời rồi, nhưng tao không bao giờ để con khác ăn trắng mặc trơn trên công của tao được. Bây giờ mày cứ lấy thằng Thịnh đã để tao có cơ hội thuyết phục bố sang tên cái mảnh đất đấy cho mày như của hồi môn."
Cái Huyền chết lặng đi. Vậy là, nó đồng ý thuận theo bố mẹ.
Ngày nhà trai sang dạm ngõ, giọng cái Huyền vẫn còn khàn khàn như vịt đực vì mấy hôm trước, nên nghe ai nói nó cũng chỉ mỉm cười, gật đầu dịu dàng, nhìn qua có vẻ vô cùng thục nữ. Thằng Thịnh hí hửng, con vợ tương lai của nó vừa xinh vừa hiền thục, lại còn trẻ. Chắc chắn là dễ bắt nạt đây.
Thế rồi cái Huyền cũng lấy chồng. Đám cưới của nó to nhất tỉnh, vòng vàng đeo đầy người. Bố mẹ chồng cho một cái nhà năm tầng, gọi là của hồi môn, bao giờ có cháu thì sẽ cho tiếp. Bên nhà cái Huyền thì bố nó cũng xuôi xuôi, nghe mẹ nó sang tên luôn cái mảnh ở Đà Nẵng cho con gái. Mẹ gọi điện cho nó, cười hô hố, thấy bảo con bồ chưng hửng, kêu chia tay chia chân với bố nó. Cái Huyền chẳng biết nói gì cả. Nó mắc kẹt lại với cuộc hôn nhân này.
Ngày đầu tiên về nhà chồng, đúng hơn là về nhà riêng chính thức của nó với thằng Thịnh, nó ngủ một mình, giữa năm tầng vắng vẻ. Sáng, thức dậy một mình, làm mọi việc một mình, ở một nơi xa lạ, nước mắt cái Huyền đã chực trào. Nó nhớ tiếng mẹ gọi dậy ăn sáng, nhớ tiếng bố í ới gọi chó, nhớ cả hai con chó nhà nó nữa.
Người ta bảo, hạnh phúc nhất là vợ chồng son, mà nó chẳng thấy hạnh phúc gì cả. Vừa mới xong đám cưới, thằng Thịnh chở nó về đây rồi đi tiệc tùng với đám bạn, cái gì mà liên hoan nó lấy vợ. Mà cái Huyền còn lạ gì mấy cái trò ấy nữa. Thế nào rồi cũng cái kiểu phê phê xong đè gái ra chịch. Nó không yêu thằng Thịnh nhưng vẫn thấy tủi thân. Đêm tân hôn của nó trôi qua đơn độc. Đến tám giờ sáng thằng Thịnh mới mò về. Quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, nhưng có vẻ tỉnh táo. Cái Huyền nhìn thấy, mặc kệ, nó còn đang bận bán hàng.
Thằng Thịnh lấy quần áo đi tắm rửa, chà sạch cái mùi của con đàn bà đêm qua còn vương trên người nó. Xong xuôi, thằng Thịnh ra ngoài, định nhờ cái Huyền sấy tóc nhưng thấy nó cứ tanh tách máy tính suốt, lại thôi. Thực ra, thằng Thịnh cũng hơi ngại. Cả năm, mang tiếng là gần nhà mà chắc nói chuyện với nhau chưa quá ba lần, bộp phát, cưới. Thằng Thịnh gợi chuyện:
"-Em có thích đi đâu chơi không? Bố cho nghỉ một tuần để đi tuần trăng mật đấy."
"-Tùy anh, đâu cũng được."
"-Biển nhé?"
"-Vậy cũng được ạ."
"-Em ăn sáng chưa?"
"-Chưa ạ."
"-Để anh đi mua nhé? Anh cũng chưa ăn."
"-Vâng. Ăn gì cũng được anh ạ."
"-Em có vẻ bận nhỉ?" thằng Thịnh tò mò ghé mắt qua màn hình laptop.
"-Dạo này đang mốt kiểu váy như này nên khách order hơi nhiều ạ."
À, cái váy đấy. Hôm trước anh thấy Ngọc cũng mặc cái như vậy, còn lượn qua lượn lại trước mặt anh hỏi có đẹp không. Hóa ra là đang mốt
Đến trưa, cái Huyền đi nấu cơm, cặm cụi một lúc là xong. Nó lên phòng gọi thằng Thịnh xuống ăn thì thấy chồng nó đang nói chuyện điện thoại:
"-Ừ, chiều tối anh sang."
"-Rồi, nhưng bỏ cô ấy một mình cả ngày à? Em để anh lựa lựa..."
"-Sao? Con bé nhớ anh lắm à? Đưa điện thoại cho nó hộ anh."
"-Mít à? Sao con? Con mệt lắm à? Tối bố qua được không?"
"-Ừ, bố cũng nhớ Mít lắm. Mít nghe lời mẹ nhé! Ừ ừ ừ..."
Cái Huyền cười lạnh. Quả nhiên, nhà chồng nó có cái gì đó rất lạ. Nếu không tại sao lại hỏi cưới nó đột ngột như vậy.
Nó gõ gõ vào cánh cửa, trưng ra nụ cười dịu dàng, thằng Thịnh giật mình quay lại, cái Huyền bồi vào:
"-Em vừa mới lên thôi. Anh nói chuyện gì mà ra chiều bí mật thế?" giọng nó ngọt xớt.
"-À, chuyện bạn anh thôi ấy mà." thằng Thịnh nói dối không chớp mắt.
"-Thế à? Vậy xong chưa ạ? Em gọi anh xuống ăn cơm ấy mà."
"-Ừ ừ. Em cứ xuống trước đi, anh xuống ngay đây."
Thằng Thịnh toát cả mồ hôi hột. May mà cái Huyền bảo là vừa mới lên. Thôi thì nó đành chấp nhận tin vậy chứ biết làm sao. Cái Huyền vừa mới quay đi là thằng Thịnh thở phào nhẹ nhõm. Nếu lỡ... Thằng Thịnh còn chẳng dám nghĩ tới.
Bữa cơm trưa trôi qua trong im lặng. Thỉnh thoảng, thằng Thịnh lại gắp cho cái Huyền vài miếng, coi như hành động "bắt đầu vun đắp cảm tình". Cái Huyền cứ điềm nhiên nhận lấy, xong lại gắp cho thằng Thịnh vài miếng. Hai bên gắp qua gắp lại suốt cả bữa cơm. Ăn xong, thằng Thịnh nhận rửa bát, con Huyền đứng bên cạnh cầm điện thoại chơi game.
"-Huyền này."
"-Gì ạ?"
"-Sao em lại đồng ý cưới anh?"
"-Anh hỏi làm gì?"
"-Hỏi cho biết."
"-Em là em thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi. Kiểu tiếng sét ái tình ấy. Xong em cứ đơn phương mãi, định không phải anh thì không gả, muốn bên anh trọn đời trọn kiếp. Rồi như một phép màu, anh hỏi cưới em, cũng may, không là em ế cả đời. Em thích anh chục năm rồi đấy."
"-Ớ..." thằng Thịnh cạn lời.
Cái Huyền đột nhiên phá lên cười.
"-Há há, đừng bảo là anh tin nhé? Ngây thơ vậy. Em bảo thật, vì anh đẹp trai khoai to, nhà mặt phố, bố đại gia, ô kê chưa?"
Thằng Thịnh tủm tỉm cười. Sướng quá, tuột tay luôn cả cái bát đang rửa, thế là choang một cái. Vậy mà chưa vỡ, chứng tỏ bát xịn. Nó còn đang nghĩ thầm, chưa nói gì cả, cái Huyền đã giơ cái bát rồi bảo:
"-Ầy, bát nhà anh xịn nhể?"
Thằng Thịnh đơ mất mấy giây. Thế quái nào mà lại nghĩ giống nhau vậy?
Đúng như cái Huyền dự đoán, tầm chiều tối, thằng Thịnh thay quần áo rồi lái ô tô ra ngoài gara. Cái Huyền đứng ở trên tầng, nhìn từ đầu đến cuối. Điện thoại nó "ting ting": "Tối anh ăn cơm nhà bạn, mười giờ anh về."
Nó cười khẩy. Lại còn tự biết thông báo cơ đấy. Mà thằng Thịnh có nói hay không thì nó cũng chẳng quan tâm.
Thằng Thịnh lái đến một cái ngõ nhỏ, đỗ xe ở ngoài rồi đi sâu vào trong. Rất tự nhiên, nó mở cửa vào căn nhà ba tầng quen thuộc. Thằng Thịnh còn chưa kịp cởi giày, con bé Mít đã từ trong nhà chạy ra như tên lửa, ôm chầm lấy thằng Thịnh. Rồi cái miệng bé xinh véo von:
"-Bố Thịnh về rồi! Mít nhớ bố lắm đấy! Mẹ Ngọc ơi, bố Thịnh đi công tác về rồi!"
Con bé í ới. Đoạn, một người phụ nữ bước ra từ trong bếp, trên cổ còn đeo tạp dề Hello Kitty hồng chóe. Chị mỉm cười nhẹ nhàng:
"-Anh vào đây nhặt rau hộ em với, để em chiên trứng."
"-Ừ ừ, anh vào ngay đây. Mít, bỏ tay ra để bố vào nào."
Con bé rất ngoan, liền bỏ tay ra ngay lập tức rồi chạy đi xem ti vi. Trẻ con mà, rất dễ bị hấp dẫn bởi mấy thứ hoạt hình. Trong bếp trở thành không gian riêng của hai người.
"-Cô ấy có biết anh đi đâu không?"
"-Anh bảo là ăn cơm ở nhà bạn."
Chị lắc đầu, cười bí ẩn, rồi bảo anh:
"-Rửa tay xong vén tóc hộ em."
Phần tóc rủ xuống được vuốt ra đằng sau, để lộ ra bên mặt với các đường nét mềm mại và đôi mắt cười lấp lánh. Chị làm ra vẻ bí hiểm:
"-Lại đây em bảo cái này. Ghé mặt vào đây, em thì thầm thôi."
Anh vừa giơ mặt lại gần, chị hôn chụt một cái lên má. Anh bật cười thành tiếng, giơ ra bên mặt còn lại:
"-Hôn nốt bên này cho cân."
Chị trêu:
"-Đây mơi mơi thôi. Còn lâu mới hôn hết nhé. Mà em baot thật, trực giác phụ nữ mạnh lắm, thế nào rồi cô ấy cũng thấy nghi cho mà xem."
"-Đến đấy rồi tính."
"-Mẹ anh đỡ đau chân chưa?"
"-Rồi, cái thuốc hôm trước em bảo hiệu quả thật. Mẹ anh thích lắm."
"-Em đã bảo rồi mà."
Cả ba người ngồi quây quần lại ăn cơm như một gia đình hạnh phúc thật sự. Con bé Mít cứ một câu "bố Thịnh", hai câu "bố Thịnh" làm chị Ngọc mắng yêu nó:
"-Có bố rồi quên mẹ đúng không?"
Con bé vội xua tay:
"-Không không không, con chỉ yêu bố nhỉnh hơn mẹ có một tí thôi, một tí thôi ấy mà."
Thằng Thịnh ngồi chơi chán chê, thoáng cái đã đến 9h30. Nó chuẩn bị về nhà. Con bé Mít thấy bố cầm chìa khóa ô tô thì cứ ôm lấy chân thằng Thịnh, chị Ngọc phải nói dối là bố đi trực cơ quan nó mới nghe.
Thằng Thịnh về, nhà vẫn còn sáng trưng. Cái Huyền đang nằm trên giường, dán vào cái điện thoại, thỉnh thoảng cười khúc khích, thằng Thịnh vào phòng cũng không ừ hử gì cả. Thằng Thịnh cũng im lặng lấy quần áo đi tắm. Trong đầu nó bỗng miên man ý nghĩ: cưới Huyền liệu có phải quyết định đúng đắn? Trước đây, thằng Thịnh luôn coi rằng hôn nhân chỉ thực sự nên diễn ra khi cả hai đều yêu nhau, đặt bút xuống kí giấy đều là tình nguyện một lòng. Thế mà bây giờ nó phải dùng hôn nhân để che đậy một mối tình vụng trộm. Nó cười khổ. Thực ra, nó cũng áy náy với cái Huyền. Cái Huyền còn trẻ, xinh đẹp lại tự lập, nó xứng đáng có một mái ấm với người đàn ông khác mà nó thương, hơn là thằng Thịnh.
Thằng Thịnh yêu chị Ngọc thật lòng. Chị Ngọc hơn thằng Thịnh hai tuổi, từng bị sở khanh lừa nên phải làm mẹ đơn thân. Bé Mít năm nay mới năm tuổi, con bé quý thằng Thịnh lắm, cứ tự nhận thằng Thịnh là bố. Chị Ngọc đẹp, nhưng cái chính là lại khéo, nết na, thằng Thịnh chết mê chết mệt chị ở điểm ấy. Nhưng bố mẹ thằng Thịnh lại không vừa mắt chị Ngọc. Mẹ nó bảo chị Ngọc má cao sát chồng, đã thế lại còn có con trước với thằng khác, rồi lớn tuổi hơn thằng Thịnh. Nói chung là ti tỉ lí do để không cho thằng Thịnh được yêu chị Ngọc, chứ nói gì là lấy. Mà bố thằng Thịnh nghe vợ, ông cũng sẵn bị bệnh tim, cả nhà không ai dám làm ông kích động bao giờ. Chính vì thế, thằng Thịnh phải giả vờ yêu bao nhiêu đứa để che mắt bố mẹ. Rồi đến khi bố mẹ ép cưới, thằng Thịnh không làm sao được mới tự nhiên nghĩ đến cái Huyền, mới buột mồm bảo là không thì cưới nó. Ai ngờ bố mẹ thằng Thịnh đi hỏi cưới thật, mà cũng thật đau khổ khi cái Huyền lại đồng ý lấy. Cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã chẳng ra sao cả, Thằng Thịnh nghĩ.
Thằng Thịnh tắm xong, mặc quần áo rồi lên giường nằm. Chẳng hiểu nó nghĩ gì mà lại mở laptop lên, hỏi cái Huyền:
"-Này, Huyền ơi."
"-Gì anh?"
"-Xem phim không?"
"-Phim gì anh?"
Thằng Thịnh nhìn bừa một cái tên rồi nói:
"-50 Sắc Thái Đen."
"-50 Sắc Thái Đen á?"
"-Ừ." thằng Thịnh gật đầu chắc nịch, nó còn đang mải theo dõi phản ứng của cái Huyền nên còn chẳng thèm đọc nội dung phim.
Cái Huyền tò mò quay sang:
"-Anh định cùng em xem phim này thật à?"
"-Ừ, em không thích à?" thằng Thịnh khó hiểu.
"-Anh đã xem nội dung phim chưa đấy?"
"-À...anh, chưa."
"-Lạy bố, xem đi cái. Suýt nữa thì tưởng có ý đồ đen tối gì."
Thằng Thịnh xem xong, câm nín. Lần này, nó quyết chọn một phim thật thật "chong xáng". Quả nhiên...
"-Huyền ơi."
"-Xem phim đi."
"-Chắc 50 Sắc Thái Xám à?"
"-Không, phim này trong sáng mà."
Hai người lớn, trong một căn phòng, trên một chiếc giường, xem hoạt hình cười sằng sặc như lũ điên. (Còn ai tò mò chúng nó xem gì thì search thử Đại tiệc xúc xích nhé, trong sáng lắm :))))) )
Nguồn An an