FGiảm giá thiết kế nhận diện thương hiệu tại bắc ninh

12/29/2016

Cần bán Máy giặt sấy Electrolux EWW1273 (EWW-1273) - Lồng ngang, 7 Kg

😚😚😚Máy giặt sấy Electrolux EWW1273 (EWW-1273) - Lồng ngang, 7 Kg 😚😚😚

💎💎THÔNG SỐ CHUNG💎💎
Trọng lượng: 7- Kg
Kích thước:850 x 600 x 600 mm
Màu sắc:Trắng
Hãng sản xuất:Electrolux
Lồng giặt:Lồng ngang
Xuất xứ:Thái Lan
Chế độ giặt / sấy:14
Loại máy:Cửa trước
Khối lượng giặt:7 kg
Điều chỉnh tốc độ vắt:Có
Tốc độ vắt:1200 vòng/phút
Điện năng tiêu thụ:450 W
Lượng nước tiêu thụ:50 lít
Khối lượng sấy:5 kg
Tính năng khác:Công nghệ phun Jetspray
Khoá an toàn và bảo vệ trẻ em
Ngôn ngữ hiển thị Tiếng Anh
Màn hình LCD hiển thị thời gian giặt
Chức năng hẹn giờ giặt
Chức năng tạm dừng cho thêm đồ giặt
Chức năng diệt khuẩn
Kiểu điều khiển điện tử
Công suất giặt bằng nước nóng 2200W
Công suất sấy 1900W

👥👥💬Đánh giá về máy giặt Electrolux EWW1273!💬👥👥
Mình thích dòng Electrolux EWW1273! Loại cửa trước là tốt nhất, giặt cực sạch. Nhà mình vừa mua máy Electrolux, loại 7kg, giá trên 10 triệu. Máy của Elec nó có cả chế độ giặt nước nóng, giặt thích lắm!! :)

😄😄😄😘😄😘😘😘😘😄😘😄😄😄
Với máy giặt này nếu mua mới phải chi số tiền tầm 13tr đến 15 tr chưa kể chi phí khác
Nhưng nếu bạn gọi cho tôi s₫t.  O16621O5218 bạn sẽ mua được chiếc máy giặt này tuy hơi cũ nhưng vẫn chạy tốt. Bạn test thoải mái. CHỈ VỚI GIÁ 5.000.000₫. Nếu bạn nhiệt tình có thiện chí mua mình có thể fix giá . Hay gọi để có được giá tốt nhất.😍😍👌👍✌👋

Share:

Những “bi kịch”... chỉ những người ngoài 22 mới hiểu!

Tuổi 20 là tuổi của đam mê, tình yêu, cống hiến và tận hưởng. Tôi 20 viết cho cái tuổi tươi đẹp, long lanh của cuộc đời người con gái, viết về những vui buồn, khổ đau mà tôi đã trải qua để đón nhận cái 20 trưởng thành trong ngây dại...
Share:

Bên Mỹ có bao nhiêu cái "chánh phủ" người Việt?


Bên Mỹ có bao nhiêu cái "chánh phủ" người Việt, được admin trang Diễn đàn Lịch Sử Việt Nam ngồi liệt kê ra:

1. Chánh Phủ Quốc Gia Lâm Thời (CPQGVNLT), "thủ tướng" Đào Minh Quân. (tự xưng hậu duệ đức thánh Trần Hưng Đạo, có tên trong sấm ký thiên thư abc, vân vân và vân vân)

2. Chính Phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do (CPCMVNTD), "chủ tịch" Nguyễn Hữu Chánh. Năm 2005 tự tuyên bố có 3 triệu thành viên và 17.000 "kháng chiến quân" ở biên thùy quốc nội. Năm 2008 đổi tên thành "Liên Minh Dân tộc".

3. Chính phủ VNCH của Nguyễn Bá Cẩn, Nguyễn Văn Chức, Lý Tòng Bá, Hồ Văn Sinh. "Chính phủ" này chỉ có một việc là thi thoảng lại họp báo đòi thi hành......hiệp Định Paris 1973.

4. Ủy Ban Lãnh Đạo Lâm Thời VNCH lập tháng 10 năm 2012, "chủ tịch" Nguyễn Ngọc Bích. Chính phủ này hình thành từ cái gọi là "Hội nghị Diên Hồng hải ngoại", với gần 300 cụ được con cháu đẩy xe lăn, dắt hay chống gậy đến tham dự.

5. Chính Phủ Lâm Thời VNCH, "quốc trưởng" Trần Dần. Tự xưng là "Nhà Tiên Tri Vũ Trụ", "Đệ Nhất Quốc Sư Hoa Kỳ".......

6. Chính Phủ VNCH Lưu Vong, "tổng thống" Nguyễn Thế Quang, mới thành lập năm nay. "Tổng thống" có tên trong hồ sơ theo dõi của cảnh sát Los Angeles nhờ 1 tiền án quấy rối tình dục. Tháng 10 rồi còn thấy "tổng thống" đăng tin tuyển "bộ trưởng" do khuyết nhiều chỗ quá. 

Vì nhiều "chính phủ" như vậy nên điều tất yếu sẽ xảy ra là....nội chiến. Mới đây, "thủ tướng" Đào Minh Quân, sau khi dẹp yên cuộc "đảo chính" của đám tướng tá bất trung, đã chính thức tuyên chiến và ra lệnh bắt giữ "quốc trưởng" Trần Dần và "tổng thống" Nguyễn Thế Quang.
Còn các tổ chức khác, không dám xưng là "chính phủ" thì đếm sơ ra gần 2 tá, để hôm nào rảnh viết tiếp :)
bên Mỹ có bao nhiêu cái "chánh phủ" người Việt
"Chánh phủ" Người Việt ở Mỹ

Ảnh là 4 cụ U70-U90: Ðại Tá Vũ Văn Lộc – Ðô đốc Trần Văn Chơn, Ðại tướng Trần Thiện Khiêm, Thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình, trong "Ðại hội Bất thường của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH" năm 2010 ở California.
Nguồn: Diễn đàn Lịch Sử Việt Nam 
Share:

12/26/2016

Sở hữu nốt ruồi sau gáy là vận lành hay dữ?

Có rất nhiều ý kiến cho rằng, nốt ruồi phía sau gáy là nốt ruồi khổ tình, có ít người có. Nhưng nếu biết hoạt hóa, đây sẽ là vị trí nốt ruồi mang tới điềm phú quý, cát lành may mắn cho chủ sở hữu.
Share:

Hướng dẫn kích hoạt các nút soạn thảo bị ẩn trong Wordpress

Khi cài mới WordPress, trong phần soạn thảo mặc định sẽ không có những công cụ như chỉnh font, size, căn đều hai bên.. hơi bất tiện nếu ta muốn trình bày nội dung theo ý mình. Không cần sử dụng plugin (Advanced TinyMCE), chỉ cần chèn đoạn này vào file functions.php trong theme:Hướng dẫn kích hoạt các nút soạn thảo bị ẩn.
Share:

Chia sẻ thủ thuật blogger và bộ mã code hay đón chào mùa giáng sinh noel sắp tới

Khi giáng sinh đến thì cũng như các ngôi nhà được trang trí lộng lẫy với  nhiều thứ đặc trưng cho noel như cây thông, ông già noel, tuần lộc, hay người băng cùng nhiều vật dụng khác như mũ ông già noel, tuyết là những thứ không thể thiếu được.
Share:

12/19/2016

Bolt Blogger Template

Share:

12/17/2016

Miễn phí Microsoft Office 2010 Product Key cho bạn


Tôi sẽ cung cấp cho bạn Microsoft Office 2010 Product Key. Bạn có thể tìm thấy nó dưới đây:

Tôi cung cấp cho bạn sản phẩm thử nghiệm nhưng một khi bạn đã hài lòng và bạn có đủ tiền, tôi khuyên bạn nên mua khóa sản phẩm để hỗ trợ các nhà phát triển .
Để mua sản phẩm chính mà bạn đến thăm https://www.microsoft.com

Microsoft office 2010 Product Key / Activation key 32 Bit

  • BDD3G-XM7FB-BD2HM-YK63V-VQFDK
  • VYBBJ-TRJPB-QFQRF-QFT4D-H3GVB
  • 76XCJ-YMH2W-YQQV6-XX76X-QK3K7
  • TTK27-44W3B-PVC8K-XJQW8-KJMVG
  • TVFJ7-76TR7-HHCKT-QQFJR-8KTTD
  • W4D2C-3YK88-KMYP2-2QTXY-28CCY
  • Microsoft office 2010 Product Key / Activation key 64 Bit
  • 72D2Y-R2D7F-HG6TM-H8W4M-CHCB4
  • DLHF8-ERYT8-749YT-3RJKE-WJHF8
  • IUWQP-IUEIOP-WQURI-OWETH-GSDJH
  • OR859-85EWP-EWUTI-UYADK-FLXNV
  • WWRDS-3YYX11-KPO5P-YXSD5-2CCVC
  • 65XRT-YGH2D-TXX9L-YYTR5-OLPW4
Bạn chọn một phím và dán như hình dưới đây:

Sau khi bạn cài đặt với các phím, bạn có 30 ngày để sử dụng MS Office 2010.

Tôi hy vọng bạn sẽ tìm thấy chính quyền cho Microsoft Office 2010 của bạn.
Tag: khóa sản phẩm cho văn phòng microsoft 2010, miễn phí microsoft office 2010 sản phẩm trọng điểm, microsoft office 2010 sản phẩm máy phát điện chính, văn phòng microsoft plus professional 2010 khóa sản phẩm
Share:

Microsoft Office 2013 Product Key Free for You

Today I will give you Microsoft Office 2013 Product Key free . You can find it below
I give you trial product but once you are satisfied and you have enough money , I highly recommend you to buy product key to support the developers .
To buy product key you visit https://www.microsoft.com

Microsoft Office 2013 Product Key for Professional Plus

PGD67-JN23K-JGVWW-KTHP4-GXR9G
6PMNJ-Q33T3-VJQFJ-23D3H-6XVTX
B9GN2-DXXQC-9DHKT-GGWCR-4X6XK
FCMXC-RDWMP-RFGVD-8TGPD-VQQ2X
MT7YN-TMV9C-7DDX9-64W77-B7R4D
[Tested working on Jan 1st. 2013]
Other Microsoft Office 2013 Professional Plus Product Key ( New Update )
KDVQM-HMNFJ-P9PJX-96HDF-DJYGX
YC7DK-G2NP3-2QQC3-J6H88-GVGXT
366NX-BQ62X-PQT9G-GPX4H-VT7TX
2XKYR-THNHY-4M9D4-9YG2X-M96XV
4HNBK-863MH-6CR6P-GQ6WP-J42C9
KBDNM-R8CD9-RK366-WFM3X-C7GXK
6KTFN-PQH9H-T8MMB-YG8K4-367TX
C2FG9-N6J68-H8BTJ-BW3QX-RM3B3
J484Y-4NKBF-W2HMG-DBMJC-PGWR7
You copy and paste microsoft office 2013 product key as below image :
After you install with these keys , you have 30 days to use MS office 2013 .
If you want to activate by phone for free then use this method
There are more Product keys bellow and also in the decription.
PHONE ACTIVATION METHOD:
  • 1.Install Office 2013
  • 2.Before activate disconnect internet! Open Word 2013
  • 3.Use the product key above
  • 4.Enter the activation key
  • 5.Activation wizard click phone activation
  • 6.Next step select UK and use skype for free call above free number
***[This step you can reconnect internet again]
  • 7.Dial phone and if you have been ask:
  • Q:Product key for home or business
  • A:Home [Dial 1]
  • after giving installation ID final question
  • Q:How many computer you want to use it
  • A:1 [Dial 1]
  • 8.You will get Confirmation ID. Use the Conf. ID then next to activate it.
ENJOY YOUR OFFICE 2013

I hope you will find right microsoft office 2013 product key .
Office Professional Plus 2013 is the future of productivity. Office Professional Plus 2013 includes Word, Excel, PowerPoint, Outlook, Access , OneNote, Lync and Publisher.
tag : microsoft office 2013 product key , product key for microsoft office 2013 , office 2013 product key , ms office 2013 product key , free product key for microsoft office 2013 , microsoft 2013 product key
Share:

12/14/2016

Câu chuyên chiếc túi sách và lòng người khó đoán

Một ngày kia, có đại gia trung niên tướng mạo xấu xí, dẫn theo một kiều nữ, đến một cửa hàng chuyên buôn bán những chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp.
                                                            

Ông ta đã chọn một túi xách trị giá đến 18.000 USD cho cô gái. Khi trả tiền, người đàn ông lấy ra cuốn chi phiếu, chẳng ngần ngại điền số tiền tương ứng vào một tờ chi phiếu, nhân viên cửa hàng có phần khó xử. Người đàn ông nhìn thấu tâm tư của cô nhân viên, nên hết sức bình tĩnh nói với người bán hàng: “Tôi cảm thấy dường như cô đang lo sợ đây là một tờ chi phiếu khống, phải không? 

Hôm nay lại là Thứ Bảy, ngân hàng không mở cửa. Thôi thì tôi đề nghị cô hãy giữ tờ chi phiếu và cả cái túi xách này lại. Đợi đến đầu tuần tới, sau khi đổi được tiền rồi, thì xin cô hãy gửi túi xách này đến nhà của vị tiểu thư xinh đẹp này, cô thấy như vậy có được không?” 

Cô nhân viên cửa hàng nghe xong hoàn toàn yên tâm, vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này, lại còn hào hứng cam đoan rằng chi phí gửi túi xách sẽ do cửa hàng này đảm nhiệm. 

Sáng Thứ Hai, nhân viên cửa hàng đem tấm chi phiếu đến ngân hàng thanh toán, kết quả tờ chi phiếu này quả thật là tờ chi phiếu khống!Người nhân viên vô cùng tức giận, liền gọi điện cho người đàn ông đó, người đàn ông nói với cô rằng: “Chuyện này có gì to tát lắm đâu, tôi và cô cả hai đều không bị tổn thất gì cả. 

Hôm Thứ Bảy đó, tôi cuối cùng đã chiếm hữu được cô gái đó rồi! Thật lòng cảm ơn sự hợp tác của cô”.Câu chuyện này nói với chúng ta rằng:Những gì mà chính bản thân ta “nhìn thấy tận mắt” cũng chưa chắc đã là thật.Tham hư vinh thì phải trả một cái giá rất đắt. 

Cô kiều nữ kia cho rằng cái túi xách trị giá hàng nghìn USD đó sẽ được giao đến tận cửa nhà vào sáng Thứ Hai, nên tự nhiên cũng đã buông lơi cảnh giác, cho rằng đầu tư như vậy thật là xứng đáng. Cô vốn đã không biết rằng bản thân mình đang chơi trò mạo hiểm, chẳng hề có bất cứ sự đảm bảo nào.Và đây, thêm một câu chuyện khác... 

Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích. 

Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ. 

Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống;Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian. 

Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày. 

Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày,Sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày…….Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ! 

Nguồn lưu linh
Share:

12/13/2016

LÃNH TỤ HỒ CHÍ MINH VẢ NHỮNG PHI CÔNG MỸ ĐẦU TIÊN CÓ MẶT Ở VIỆT NAM

"Sau gần một tháng trời miệng như câm, có tai như điếc, được gặp Bác, được nghe tiếng nói của quê hương xứ sở, viên phi công Mỹ bàng hoàng sung sướng đến phát khóc. Anh ta hoàn toàn bất ngờ, không hiểu tại sao giữa núi rừng của nước Việt Nam xa xôi này lại có cụ già trông rất quê mùa nói tiếng Anh giỏi đến thế. Ngạc nhiên hơn, anh còn biết cụ già này đã từng đặt chân đến nước Mỹ ngay từ khi anh ta còn chưa sinh ra trên đời."
--------------------------------------------------------------------------------
Tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia vẫn còn lưu giữ một họa bản của Báo "Việt Nam độc lập", cơ quan của Mặt trận Việt Minh Cao Bắc Lạng, do Lãnh tụ Hồ Chí Minh sáng lập và điều hành.
Trong tờ báo này có một phụ bản rất độc đáo. Đó là một tranh vẽ gồm 8 bức hình liên hoàn, hướng dẫn nhân dân cách cứu Phi công Mỹ. Nội dung mô tả theo trình tự từ lúc phát hiện ra máy bay Mỹ bị quân Nhật bắn rơi, thấy dù của Phi công trên trời xuống, đến lúc giúp Phi công Mỹ chọn cất dù, cải trang rồi đưa vào chiến khu giao cho đoàn thể...
Phía trên những bức tranh liên hoàn ấy có vẽ hai lá cờ: sao vạch của Hoa Kỳ và cờ đỏ sao vàng của Việt Minh, ở giữa hai lá cờ lại có một câu thơ: "Quắn đội Mỹ là bạn ta / Cứu Phi công Mỹ mới là Việt Minh".
Bức tranh và câu thơ này đến nay vẫn được coi là do Lãnh tụ Hồ Chí Minh trực tiếp vẽ. Không chỉ vẽ tranh, mà Người còn yêu cầu dựng những tiểu phẩm kịch, tả lại cách cứu Phi công Mỹ, để các đội tuyên truyền xung phong của Việt Minh đi diễn trong các buổi sinh họạt văn nghệ của dân vùng giải phóng, vừa vui lại vừa cho dân dễ nhớ và dễ làm theo. Những chi tiết nêu trên, có liên quan đến một câu chuyện thú vị, xảy ra cách đây đã gần tròn 70 năm.
--------------------------------------------------------------------------------
Khoảng tháng 10/1944, trong khi làm nhiệm vụ lái chiếc máy bay B-25 bay trên vùng trời biên giới Việt Nam - Trung Quốc, Trung uý phi công Mỹ tên là William Shaw đã bị quân Nhật bắn rơi xuống xã Đề Thám (có tài liệu nói rơi xuống xã Vĩnh Quang) huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng.
Đó là vùng chiến khu của Mặt trận Việt Minh - một tổ chức do Lãnh tụ Hồ Chí Minh sáng lập, không những tập hợp mọi lực lượng trong nước, mà còn liên kết với các tổ chức ngoài nước, với đại diện của các nước phe Đồng Minh trong mặt trận chống phát xít. Bởi thế, Người đã chỉ thị cho các lực lượng phải tìm bằng được viên phi công Mỹ bị bắn rơi ấy, rồi bảo vệ, chăm sóc cẩn trọng và tìm cách đưa về Pác Bó: "Khi ở trên trời là người của họ, xuổng đây là khách cùa ta, phải đón tiếp chu đáo"...
Dù sự kiện trên đã diễn ra gần 70 năm trước, nhưng ở thành phố Cao Bằng, vào thời điểm cuối năm 2012, vẫn còn hai nhân chứng sống cuối cùng, là cụ Hoàng Nam Cường và cụ Hoàng Tuấn Sơn, đều đã gần 100 tuổi, nhưng trí nhớ của các cụ vẫn cực kỳ minh mẫn. Nhà báo Hà Huy Hoàng, người trực tiếp nghe các nhân chứng kể lại câu chuyện trên đã viết trên báo "Thế giới và Việt Nam".
Đến đầu xã Đề Thám, anh Lê Bá Vũ, Giám đốc Sở Ngoại vụ Cao Bằng bảo lái xe dừng lại để hỏi thăm đường vào nhà cụ Hoàng Nam Cường. Theo chỉ dẫn, chúng tôi men theo con đường làng đến ngôi nhà cấp 4, mái lợp ngói âm dương nằm lọt thỏm giữa vườn cây. Thấy có khách đến thăm, cụ Hoàng Nam Cường, lão thành cách mạng đang nằm nghe đài từ từ nhỏm dậy tiếp khách.
Sau khi nghe anh Vũ trình bày có nhà báo ở Hà Nội lên muốn được nghe cụ kể lại việc nuôi, giấu viên phi công Mỹ rơi ở cánh đồng Bản Ngần năm 1944, cụ cười móm mém bảo: Chuyện khác thì tôi không nhớ, nhưng chuyện cho cái tay phi công Mỹ mặc áo Thổ, đầu đội mũ nồi, cải trang đi trốn thì tôi vẫn nhớ như hôm qua thôi.
Đầu năm 1944, quân đội Nhật, Pháp vẫn xâm chiếm nước ta, quân Việt Minh thì vẫn đang còn hoạt động nửa bỉ mật, nửa công khai. Tôi nhớ lúc đó đang là mùa gặt khoảng tháng 10/1944, vào khoảng 4-5 giờ chiều, có một máy bay lượn vòng tròn trên bầu trời thị xã Cao Bằng, sau đó nghe một loạt tiếng súng nổ, một lúc sau thì thấy chiếc máy bay lao xuống cánh đồng Bản Ngần.
Anh em được lệnh tìm đến chỗ máy bay rơi thì một người dân gặt lúa gần đó nói rằng phi công đang nấp trong ngôi chùa của làng. Anh em vào chùa tìm nhung không thấy, nhìn quanh thì phát hiện những vết giầy đi ra phía sau chùa.
Đoán chắc viên phi công thấy ở chùa không an toàn đã đi vào nấp trong khe núi, lúc này trời đã nhá nhem tối. Sáng hôm sau, một người của ta đi vào trong khe núi tìm viên phi công, vừa đi vừa huýt sáo báo hiệu. Lúc lâu sau, thấy viên phi công từ trong khe núi đi ra quỳ xuống giơ hai tay hàng. Sau đó giao nộp một con dao, một súng ngắn, một bao da đeo quanh người, trong có mấy loại tiền và thuổc men.
Thời điểm đó, tôi vẫn đang hoạt động bí mật, nhưng được cấp trên giao phụ trách tổng Tượng Yên. Khi anh em dẫn phi công Mỹ về thì tôi được cơ sở báo là quân đội Nhật cũng đang đi truy lùng bắt phi công Mỹ. Để tránh bị phát hiện, tôi lấy một cái áo dài của dân tộc Thố bảo viên phi công mặc và đội chiếc mũ nồi lên đầu rồi rút lên núi.
Do có tiền Đông Dương của phi công Mỹ mang theo, tôi nhờ bà con mua giúp một con gà luộc và nấu hai nắm cơm nếp cho viên phi công ăn. Vì ngày hôm trước nhịn đói, nên khi tôi đưa gà và cơm nếp cho ăn, viên phi công đã cầm ngay con gà luộc xé ăn một loáng đã hết.
Theo lệnh của cấp trên, tổi hôm đó, tôi đưa viên phi công Mỹ tắt rừng đi về phía bờ sông để chờ anh Hoàng Tuấn Sơn đến đón. Trong khi ngồi chờ, viên phi công Mỹ ra hiệu hỏi tên tôi, nhưng vì giữ bí mật tôi không nói rõ họ tên, địa chỉ mà chỉ nói tên là Cường. Nghe nói gần đây con cháu viên phi công Mỹ đã lên Cao Bằng, khi tìm đến ngôi chùa Bản Ngần cứ đi hỏi người tên Cường nhưng không thấy. Có lẽ vì thời gian lâu quá rồi, nên cũng không ai nhớ và biết tôi đang sống ở xã bên cạnh.
Chúng tôi tìm đến nhà nhân chứng thứ hai: Cụ Hoàng Tuấn Sơn năm nay 95 tuổi, một trong những người lãnh đạo, tổ chức cướp chính quyền năm 1945 ở Lạng sơn, sau này lại làm Chủ tịch ủy ban Hành chính tỉnh Cao Bằng. Trong ngôi nhà nhỏ ở phường Hợp Giang, thị xã Cao Bằng, ông cụ chậm rãi kể cho chúng tôi nghe câu chuyện 68 năm về trước:
Năm 1944, tôi là cán bộ Liên Tỉnh ủy Cao Bắc Lạng được trên phân công phụ trách Cao Bằng. Khi được anh em báo tin máy bay Mỹ rơi và đã đưa được phi công đến nơi an toàn, tôi liền xuống đón để đưa về Liên Tỉnh ủy đóng ở Lam Sơn.
Thời gian này phát xít Nhật khủng bố rất gắt gao, đi lại khó khăn vì vậy chúng tôi phải ngày nghỉ, đêm đi. Trước khi đi chúng tôi nấu cơm lam, làm thịt chim ngói bẫy được để đãi viên phi công Mỹ rồi lên đường. Đi bộ không quen, lại đi đêm nên viên phi công Mỹ đi rất chậm.
Hôm sau đến một gia đình cơ sở, tôi nhờ họ vào thị xã mua hộ một đôi giày vải và một cái đèn pin về đưa cho viên phi công Mỹ. Bỏ được đôi giày cao cổ nặng trịch, đi đôi giày vải nhẹ nhõm, viên phi công tỏ ra rất phấn khởi liền tặng lại cho gia đình hộp kim chỉ mang theo.
Để an toàn, tôi đã nhờ hai thanh niên trong làng đóng cho cái mảng để đi đường sông, trên mảng có kê một tấm ván cho viên phi công nằm. Chập tối chúng tôi bắt đầu lên đường, khi về gần đến Lam Sơn, chúng tôi lại bỏ mảng đi bộ tắt qua núi về làng tôi nằm gần Liên Tỉnh ủy. Về đến nhà, tôi bảo người nhà mổ gà làm cơm, cả nhà ai cũng ngạc nhiên vì lần đầu tiên có người ngoại quốc đến ăn ngủ ở nhà.
Sáng hôm sau tôi đưa viên phi công lên trú ở một hang đá bên sườn núi, rồi về nhà viết thư đưa giao liên chuyển sang Liên Tỉnh ủy báo tin đã đưa được phi công Mỹ về, Tỉnh ủy cho người đến đón. Sau đó, ông Phạm Văn Đồng lúc đó là Cổ vấn cho Liên Tỉnh ủy Cao Bắc Lạng đã viết thư cho tôi báo rằng chiều tối đồng chí Bằng Giang sẽ đến đón. Ông Phạm Văn Đồng còn cẩn thận viết riêng một lá thư bằng tiếng Anh gửi cho viên phi công Mỹ.
Không biểt nội dung thế nào, nhưng tôi thấy viên phi công nằm ngâm nga đọc tỏ vẻ thích thú lắm. Chiều muộn, đồng chí Bằng Giang và một người nữa đến đón, viên phi công bịn rịn như không muốn đi. Trước khi chia tay, anh ta lấy khẩu súng ngắn và chiẽc đồng hồ đeo tay tặng tôi, nhưng tôi cám ơn, không nhận. Tiễn đồng chí Bằng Giang và viên phi công Mỹ ra tận đầu làng, tôi mới quay trở về, lúc này hoàng hôn buông xuống, bóng tối đã bắt đầu lan tỏa.
Vậy là, sau khoảng ba tuần leo đèo, lội suối, băng rừng ròng rã, vượt qua sự lùng sục bao vây của quân Nhật, Trung uý William Shaw - người phi công Mỹ nói trên đã được đưa về Pác Bó gặp Lãnh tụ Hồ Chí Minh.
Sau này, Thượng tướng Phùng Thế Tài - người đầu tiên bảo vệ Bác Hồ từ khi Người về nước - đã kể lại tâm trạng của người phi công Mỹ ngày đó trong một hồi ký của mình:
"Sau gần một tháng trời miệng như câm, có tai như điếc, được gặp Bác, được nghe tiếng nói của quê hương xứ sở, viên phi công Mỹ bàng hoàng sung sướng đến phát khóc. Anh ta hoàn toàn bất ngờ, không hiểu tại sao giữa núi rừng của nước Việt Nam xa xôi này lại có cụ già trông rất quê mùa lại nói tiếng Anh giỏi đến thế. Ngạc nhiên hơn, anh còn biết cụ già này đã từng đặt chân đến nước Mỹ ngay từ khi anh ta còn chưa sinh ra trên đời."
Tấm lòng nhân hậu của Lãnh tụ Hồ Chí Minh có tác dụng cảm hoá trung uý William Shaw mạnh mẽ. Bác tặng người phi công Mỹ này bản "Chương trình Việt Minh" đã được Người trực tiếp dịch ra tiếng Anh.
Sau đó, trung uý William Shaw đã trở thành "cầu nối" để lãnh tụ Hồ Chí Minh gặp tướng Claire Chennault (1893 - 1958), Tư lệnh Không đoàn 14, có biệt danh là đơn vị "Hổ Bay" của Mỹ, đại diện cho lực lượng Đồng Minh tại vùng Hoa Nam (Trung Quốc).
- Quán bia tổng hợp -




Share:

12/07/2016

ĐINH BỘ LĨNH - Người dẹp loạn và cũng là ... người gây loạn

Nếu chỉ đọc qua các sách sử kiểu giản lược như sách giáo khoa và những sách truyện, sách sử hiện đại viết theo kiểu "dĩ hòa vi quý" thì ắt hẳn chúng ta sẽ hình dung được một vị anh hùng Đinh Bộ Lĩnh ra tay dẹp loạn, thống nhất sơn hà, trở thành Đinh Tiên Hoàng - vị hoàng đế đầu tiên của nước Việt Nam ta thời phong kiến tự chủ.
Thực tế phũ phàng hơn nhiều nhé. Cũng giống như hầu hết các vị vua khai sáng các triều đại, Đinh Tiên Hoàng là một tay gian hùng thứ thiệt. Ông không cần đợi đến lúc 12 sứ quân quẩy tưng bừng rồi mới khởi binh dẹp loạn, mà đã dựa vào địa thế Hoa Lư hiểm trở để cát cứ, mưu đồ nghiệp bá. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép :

"Bấy giờ người động Hoa Lư là Đinh Bộ Lĩnh cậy núi khe hiểm cố, không chịu giữ chức phận làm tôi. Hai vương muốn cất quân đi đánh. Bộ Lĩnh sợ, sai con là Liễn vào triều làm con tin để ngăn chặn việc xuất quân. Liễn đến, hai vương trách tội [ Bộ Lĩnh ] không đến chầu, rồi bắt giữ Liễn đem theo đi đánh.


Hơn một tháng, không đánh nổi, bèn treo Liễn lên ngọn sào, sai người bảo Bộ Lĩnh, nếu không chịu hàng thì giết Liễn. Bộ Lĩnh tức giận nói : "Đại trượng phu chỉ mong lập được công danh, há lại bắt chước thói đàn bà xót con hay sao?". Liền sai hơn mười tay nỏ nhắm Liễn mà bắn. Hai vương kinh sợ: "Ta treo con nó lên là muốn để nó đoái tiếc con mà ra hàng cho chóng. Nó tàn nhẫn như thế, còn treo con nó làm gì". Bèn không giết Liễn mà đem quân về."

Toàn Thư chép việc Đinh Bộ Lĩnh chống nhau với triều đình nhà họ Ngô ( lúc này do Ngô Xương Văn, Ngô Xương Ngập cùng giữ ngôi vua ) vào năm 951, trong khi đó các sứ quân thực sự chỉ "thân ai nấy lo" kể từ năm 965 lúc Ngô Xương Văn mất. Tức là Đinh Bộ Lĩnh đã nổi lên trước khi có loạn 12 sứ quân rất lâu. Như vậy, Đinh Bộ Lĩnh là một trong những người khởi loạn đầu tiên. Ngoài ra, theo Toàn thư chép thì cũng thấy được phần nào tính cách của Đinh Bộ Lĩnh, sẵn sàng hy sinh con ruột của mình để mưu cầu nghiệp lớn. Tất nhiên một số người đã chỉ ra, Đinh Bộ Lĩnh tuy sai lính nỏ bắn Đinh Liễn nhưng dám cá là mấy tay nỏ đó có thách kẹo cũng không dám bắn trúng Liễn. Nhưng rõ ràng không có gì đảm bảo Ngô Xương Văn không đem Liễn giết đi vì tội của Đinh Bộ Lĩnh là tội phản nghịch. May cho Liễn là Ngô Xương Văn nhân từ :v

Nguồn : FB Văn Hóa Lịch Sử
Share:

12/03/2016

13 ĐẶC ĐIỂM CỦA NHÂN VIÊN CẦN SA THẢI NGAY LẬP TỨC

Đuổi việc nhân viên không phải lúc nào cũng là quyết định dễ dàng với các nhà quản lý. Thế nhưng, với một nhân viên có những đặc điểm dưới đây, việc sa thải là thật sự cần thiết.

1. Thường xuyên phàn nàn

Những nhân viên tệ thường xuyên phàn nàn và đối với họ chẳng có gì đủ tốt để hài lòng cả.

2. Luôn bào chữa

Họ không bao giờ chịu trách nhiệm cho hành động của mình, thay vào đó là tìm mọi lý do để bào chữa.

3. Thiếu nhiệt huyết

Khi một dự án mới được triển khai, họ thường tỏ ra không mấy hứng thú.

4. Không giúp đỡ những người khác

Câu cửa miệng của những người này là 'Đó chẳng phải việc của tôi' khi đồng nghiệp hoặc ai đó đề nghị sự giúp đỡ.

5. Chuyên ngồi lê đôi mách

Những người hay ngồi lê đôi mách, nói xấu người này với người kia sẽ ảnh hưởng xấu đến tinh thần đoàn kết của các nhân viên cũng như văn hóa của công ty.

6. Nói dối

Một nhân viên hay nói dối và thích bịa chuyện là mối nguy hiểm rất lớn cho công ty của bạn.

7. Thể hiện như mình biết tất cả mọi thứ

Họ thể hiện giống như mình biết hết mọi thứ và những điều bạn nhắc đến chẳng có gì là mới với họ cả.

8. Không có tinh thần làm việc theo nhóm

Một nhân viên chỉ khăng khăng làm theo ý mình mà không để ý đến ý kiến của các thành viên khác trong nhóm sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của công ty.

9. Thiếu trách nhiệm

Những nhân viên thiếu trách nhiệm thường đi làm muộn, không hoàn thành kế hoạch và chẳng bao giờ giữ lời hứa của mình.

10. Thiếu sáng tạo

Một nhân viên tốt sẽ luôn suy nghĩ, tìm tòi những cái mới trong khi một nhân viên tệ chỉ ngồi một chỗ và chờ xem người khác nói phải làm gì tiếp theo.

11. Không bao giờ đặt câu hỏi

Họ không hứng thú với việc đặt câu hỏi và học thêm những điều mới.

12. Thiếu tập trung

Những nhân viên kiểu này thường dễ dàng bị sao nhãng trong công việc.

13. Không phát triển

Một nhân viên không bao giờ cố gắng để trở nên tốt hơn sẽ chẳng thể giúp ích gì nhiều cho công ty của bạn.
Bạn có phải là người như vậy???
Đuổi thằng nào đây???
Share:

Phát biểu của Fidel Castro phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam năm 1979

PHÁT BIỂU CỦA TỔNG TƯ LỆNH FIDEL CASTRO RUZ, BÍ THƯ THỨ NHẤT BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG ĐẢNG CỘNG SẢN CUBA, CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG NHÀ NƯỚC VÀ HỘI ĐỒNG BỘ TRƯỞNG TRONG HOẠT ĐỘNG QUỐC GIA ĐOÀN KẾT VỚI VIỆT NAM VÀ LÊN ÁN SỰ XÂM LƯỢC CỦA TRUNG QUỐC, NGÀY 21 THÁNG 2 NĂM 1979:
(Phiên bản tốc ký - Hội đồng nhà nước)
Dịch bởi Nguyễn Thanh Tùng
"Kính thưa đồng bào!
Phát biểu của Fidel Castro 
Tôi đã không dự tính sẽ phát biểu trong chương trình hôm nay. Tôi đến đây giống như các bạn, để bày tỏ tình đoàn k
ết của cá nhân tôi đối với nhân dân Việt Nam. Đồng chí Jaime Crombet đã có bài phát biểu rất tốt về vấn đề này (vỗ tay). Nhưng vì tôi đã được đưa lên bục này - mà tôi nghĩ rằng là do quyết định của các đồng chí tổ chức sự kiện - tôi sẽ nói một vài điều.
Sự thực là thời đại mà chúng ta đang sống đây không phải là một thời đại bình thường. Chúng ta đã chứng kiến nhiều lần. Có quá nhiều vấn đề trên thế giới thời gian gần đây. Nhưng sự việc này chắc chắn là một trong những điều nghiêm trọng nhất, nếu không muốn nói là nghiêm trọng nhất trong thời gian gần đây, thể hiện sự suy thoái đạo đức nghiêm trọng và là một sự thỏa hiệp to lớn.
Dĩ nhiên, một trong những hành vi ghê tởm, hèn hạ, khốn nạn nhất mà chúng ta từng chứng kiến - và nó sẽ khó lòng bị vượt qua bởi kẻ khác - là sự xâm lược Việt Nam vào lúc này. Đây là một tội ác khủng khiếp. Tội ác này không còn là của những kẻ thực dân, những đế quốc Nhật hay thực dân Pháp, hay đế quốc Mỹ, mà là của một quốc gia vài năm trước đây còn được coi là một bức tường thành của cách mạng thế giới, được xem là một nước xã hội chủ nghĩa, một đất nước chống đế quốc, một đất nước thân thiện với các phong trào cách mạng, một quốc gia - như chúng ta đã nói trước đây - đã thực hiện một cuộc cách mạng đem lại niềm hy vọng của tất cả các dân tộc trên thế giới và tất cả các lực lượng tiến bộ trên thế giới.
Chúng ta đã biết chủ nghĩa đế quốc, chúng ta cũng đã biết đến chủ nghĩa thực dân; nhưng một vài năm trước đây chúng ta không bao giờ nghĩ điều này có thể xảy ra. Đây là sự phản bội đáng kinh tởm nhất đối với các phong trào cách mạng trong suốt lịch sử của nhân loại.
Tất nhiên, chúng ta sẽ không nói rằng nhân dân Trung Quốc đã gây ra sự phản bội này. Không phải là nhân dân Trung Quốc, không thể là nhân dân Trung Quốc; Là do một lũ tội phạm, một lũ phát xít, những kẻ đã giành lấy quyền lãnh đạo nhân dân Trung Quốc (vỗ tay). Chúng ta thực sự không tin rằng nhân dân Trung Quốc có thể làm điều đó, chúng ta không tin! Ít có dân tộc nào có những phẩm chất và tinh thần cách mạng như nhân dân Trung Quốc. Họ thậm chí không biết điều gì đang xảy ra tại thời điểm này.
Họ không biết rằng lúc này Việt Nam đang bị tấn công, Việt Nam đang bị xâm lược. Những gì họ biết là sự lừa dối cay độc thông qua các phương tiện truyền thông đại chúng, phát thanh, truyền hình, báo chí trong tay của bè lũ phản động. Nhưng đâu thể dễ dàng qua mắt cả một dân tộc!
Và vì vậy tôi tự hỏi tại sao lúc này các lãnh đạo Trung Quốc không nói với nhân dân về sự thật cuộc chiến tranh xâm lược, sự xâm lược trắng trợn đang chống lại nhân dân Việt Nam? Ngược lại, họ nói về sự xâm lược của Việt Nam chống lại Trung Quốc, một sự xâm lược của Việt Nam chống lại Trung Quốc; họ nói về sự phản kích tự vệ của Trung Quốc.
Vâng, những điều đó không hề là cường điệu mà chính xác là những gì mà chính phủ Trung Quốc đang nói. Không cần phải nói, chúng ta thậm chí không cần biết những gì đang xảy ra bên trong Trung Quốc; chúng ta không biết: những vấn đề, những chia rẽ mà họ đang có, phe phái nào đang chiếm ưu thế vào lúc này, và những ai chịu trách nhiệm, phe phái nào chịu trách nhiệm về cuộc chiến và cuộc phiêu lưu không thể tin nổi này, mặc dù rõ ràng, rõ ràng, một trong những kẻ chủ mưu của tội ác này, tội ác này, có vẻ là kẻ ngốc này (CƯỜI). Con rối này, kẻ không biết xấu hổ này là Đặng Tiểu Bình, kẻ đã bị thanh trừng một lần, phục hồi một lần, rồi lại bị thanh trừng, lại được phục hồi, và vào ngày nào đó có thể bị thanh trừng lần nữa. Điều đó có thể xảy ra. Chúng ta chưa biết được. Các phe phái đã thanh trừng nhau trong nhiều năm. Chúng sẽ bị thanh trừng, được phục hồi, và cứ tiếp tục thanh trừng và phục hồi cho đến khi nhân dân Trung Quốc thanh tẩy tất cả chúng cùng một lúc. (Vỗ tay) À, nhưng chúng rất nguy hiểm, rất nguy hiểm.
Trong báo "Granma" như đồng chí Jaime đã chỉ ra tối nay, cũng đã nói về những cách thức, những phương pháp, giống như các phương pháp của phát xít, các phương pháp của Hitler, và gợi nhớ cho chúng ta đến một sự kiện cũng bắt đầu bằng một cuộc phiêu lưu quân sự tương tự và kết thúc bằng một cuộc chiến tranh thế giới: cuộc xâm lược Ba Lan của quân đội Hitler vào tháng Chín năm 1939. Một trường hợp giống hệt.
Qua những tài liệu giải mật chúng ta đã biết, những ai đã tham gia, những ai lên kế hoạch cho hoạt động đó, thậm chí có cả những bộ phim giải thích cách thức sự việc này xảy ra, cách thức phát xít Đức dùng các tù nhân bình thường từ các nhà tù, cho họ mặc đồng phục của Ba Lan và tấn công một số đài phát thanh Đức, và làm thế nào họ ngay lập tức kích hoạt các cuộc xâm lược. Những hành vi quấy rối của Trung Quốc đối với Việt Nam đã được thực hiện trong một thời gian dài.
Còn ai mà không biết người Việt Nam! Khôn ngoan, thận trọng và thông minh, đó là người Việt Nam (vỗ tay). Ai có thể tưởng tượng rằng Việt Nam lại hứng thú với một cuộc xung đột với Trung Quốc? Tuy nhiên, hàng trăm hành vi quấy rối trên biên giới của người Trung Quốc đã diễn ra.
Nhưng kế hoạch này không phải chỉ mới có đây. Kế hoạch này đã được ấp ủ trong một thời gian dài. Và bây giờ nó cho chúng ta thấy tại sao lại có những buổi đánh bóng bàn giữa người Trung Quốc và người Mỹ, những chuyến đi của từ Kissinger đến Nixon tới Bắc Kinh, trong khi vừa tăng cường cuộc chiến xâm lược của đế quốc đối với Việt Nam. Đó là một kế hoạch toàn diện và mưu mô. Người Trung Quốc thực sự không quan tâm đến một nước Việt Nam độc lập, trong một Việt Nam thống nhất và cách mạng. Họ chẳng hề quan tâm.
Vậy họ đã làm gì? Vâng, núp sau cái tên của cuộc cách mạng, trong cái tên của chủ nghĩa xã hội, họ thành lập một trong những chế độ tàn ác nhất đã được biết đến trong thời gian gần đây: họ đuổi người dân ra khỏi các thành phố bằng mũi lưỡi lê. Điều này không có nghĩa là một thành phố không cần thiết phải sơ tán trong một thời điểm, trong một tình huống hay trong một lúc cần thiết nào đó. Một phương pháp cách mạng là thuyết phục người dân, quần chúng, khi có nhu cầu thực sự về quân sự hoặc bất kỳ tình huống bất khả kháng nào khác. Nhưng họ lại sơ tán các thành phố bằng lưỡi lê. Họ tách các thành viên gia đình khỏi nhau, tổ chức các trại tập trung khổng lồ. Họ thậm chí đã đi quá xa đến mức thiết lập các cuộc hôn nhân bằng cách ... Tôi không rõ liệu nó có phải là bằng sắc luật hay không. Không, không, nó lạ lắm, những thứ rất kỳ lạ. Họ nói với những người kết hôn rằng cuộc hôn nhân là bắt buộc. Mặt khác, họ tách những người đàn ông khỏi phụ nữ, trẻ em khỏi gia đình, và hầu hết các nhà chuyên môn của đất nước đã bị giết chết, họ thực hiện thảm sát một cách đáng kinh ngạc. Mọi người đều biết điều đó. 
Đó không phải là mới, đến mức mà người ta nói rằng 3 triệu người đã chết trong hai năm rưỡi hoặc ba năm. Đó là chủ nghĩa Mao trong thực tế, đó là chủ nghĩa Mao, một thứ chủ nghĩa Mao mà người Trung Quốc thậm chí còn không chỉ thực hiện nó ở Trung Quốc mà còn áp dụng nó ở Campuchia. Đó là một cuộc diệt chủng thực sự. Không có chính phủ nào có thể tồn tại trên những nền tảng như vậy. Đó là điều hoàn toàn không thể. Đó là một chính sách một mặt gây chiến tranh hủy diệt, một mặt bao vây cấm vận Việt Nam; Họ xúi giục những kẻ phát xít Campuchia tiến hành xâm lược chống lại Việt Nam. Việc xâm lược đã bắt đầu ở phía nam từ biên giới Campuchia. Có những tài liệu đã phản ánh về các vụ thảm sát hàng chục ngàn người Việt Nam; đàn ông, phụ nữ, trẻ em. Đó là một trong những chế độ diệt chủng tàn bạo nhất từng được biết đến.
Chế độ đó sẽ phải sụp đổ vào một ngày nào đó, và nó đã sụp đổ. Điều đó không thể được tồn tại ở Campuchia hay bất cứ nơi nào trên thế giới. Và tôi nghĩ rằng một trong những điều tốt đẹp nhất đã từng xảy ra là sự sụp đổ của tổ chức phát xít diệt chủng Campuchia (vỗ tay), vẫn được biết đến với tên gọi bè lũ Pol Pot - Ieng Sary, bởi sức mạnh của nhân dân. Bè lũ đó đã bị kéo sập giống như một ngôi nhà làm từ những lá bài, và vì vậy điều này không chỉ có nghĩa là Campuchia được giải phóng, người dân không thể tiếp tục sống trong những điều kiện như vậy, mà cũng đồng nghĩa với một thất bại chính trị to lớn cho chính phủ Trung Quốc.
Đế quốc Mỹ đã từng là bậc thầy về sự giả tạo và đạo đức giả - tôi nói họ "đã từng" bởi vì bây giờ đã có kẻ khác giỏi hơn họ nhiều, từ lúc đó bắt đầu kêu khóc đến tận trời xanh, tất nhiên, đó chính là Trung Quốc. Tình hữu nghị Trung Quốc - Mỹ chính là mối tình của hai chế độ cùng hứng thú với việc bao vây cấm vận Việt Nam.
Chính phủ Mỹ nói về nhân quyền, và ngay cả trong Thượng viện Hoa Kỳ đã đề xuất một sự can thiệp quốc tế nhằm chấm dứt nạn diệt chủng đang diễn ra tại Campuchia. Ngay cả báo chí thế giới và báo chí Hoa Kỳ đã có không biết bao nhiêu lần nói về những gì đang diễn ra.
Tuy nhiên, ngay sau khi chế độ diệt chủng bị lật đổ, họ đã phát động một chiến dịch toàn cầu mạnh mẽ chống lại Việt Nam, vì sự đoàn kết của Việt Nam với phong trào cách mạng Campuchia, trong một nỗ lực để giới thiệu Việt Nam với dư luận quốc tế như một kẻ xâm lược, một quốc gia đã xâm phạm sự độc lập của dân tộc khác, để phủ nhận một thực tế là chế độ này vốn không bền vững và không thể được duy trì. Tất cả điều này, tôi nhắc lại, có nghĩa là một cú đánh lớn vào giới lãnh đạo của Trung Quốc. Và từ thời điểm đó, những vụ xâm lấn và quấy nhiễu chống lại Việt Nam liên tục xảy ra ở biên giới, đồng thời với việc tập trung lực lượng quân sự. Mọi người đều biết rằng chính phủ Trung Quốc đang tập trung quân trên biên giới với Việt Nam.
Trong bối cảnh đó, Đặng Tiểu Bình có chuyến viếng thăm Hoa Kỳ, và ở đó ông tuyên bố, bất chấp đạo lý, rằng ông ta phải trừng phạt Việt Nam và Cuba. Đó là những gì ông nói, rằng chúng tôi phải trừng phạt Việt Nam và Cuba. Ông ta đã đề nghị người Mỹ rằng: Hãy trừng phạt Cuba! Hãy xem chúng ta đã đi đến đâu rồi.
Tất nhiên, từ rất sớm chúng ta đã thấy một số điều kỳ lạ trong đường lối của Trung Quốc. Ví dụ, trong cuộc khủng hoảng tháng Mười, khi thế giới đang trên bờ vực của chiến tranh. Trong tình hình rất nghiêm trọng như vậy, người Trung Quốc chỉ giữ im lặng và tiến hành một cuộc chiến tranh chống lại Ấn Độ, để có được một mảnh lãnh thổ Ấn Độ. Nhưng trong suốt thời kỳ của khủng hoảng tháng Mười họ không lề lên tiếng, dù chỉ một lời.
Một thời gian sau đó, họ bắt đầu thực hiện các báo cáo, để cáo buộc và cố gắng mưu đồ về tất cả những vấn đề của cuộc khủng hoảng tháng Mười.
Nhưng có ai ngờ rằng rằng đất nước này, rằng chính phủ của nước này cuối cùng lại nói với người Mỹ rằng: chúng ta phải trừng phạt Cuba, và chúng ta phải trừng phạt Việt Nam. Đó chính là những phát biểu của Đặng Tiểu Bình tại Hoa Kỳ. Và sau đó ở Nhật Bản, ông lặp đi lặp lại về Việt Nam: chúng ta phải trừng phạt Việt Nam.
Và rất nhanh ... như hôm nay đã rõ, nhờ một bản tin nội bộ của những cuộc gặp đó đã lọt vào tay của một nhà báo nước ngoài và đã được xuất bản. Vào một ngày sau khi Đặng Tiểu Bình trở về nước, ông ta đã họp mặt Ủy ban Quân sự Trung Ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc, cơ quan mà ông ta chỉ đạo, trong suốt ba hoặc bốn ngày và sau đó đã có quyết định triển khai một lượng lớn quân đội ở biên giới với Việt Nam, và tấn công Việt Nam. Ngay lập tức sau khi vừa trở lại từ Hoa Kỳ.
Đặng Tiểu Bình đã nói gì với Brzezinski? Đặng Tiểu Bình đã nói chuyện gì với Carter? Liệu chính phủ Hoa Kỳ biết hoặc không biết đến kế hoạch gây hấn và xâm lược Việt Nam của Trung Quốc? Đó là một câu hỏi rất quan trọng. Bạn giải thích ra sao về việc khi vừa trở về từ Hoa Kỳ, ông ta đã vội gặp Ủy ban quân sự và ra lệnh xâm lược của Việt Nam?
Thực tế là chính phủ Hoa Kỳ đã kết hợp chính trị với cuộc xâm lược Việt Nam; đó là sự thỏa hiệp về chính trị. Hơn nữa, một thượng nghị sĩ Mỹ gần đây đã tuyên bố rằng Brzezinski đã nói với ông ta rằng bây giờ Việt Nam sẽ phải rút khỏi Campuchia. Đó là một lời tuyên bố. Và chính phủ Hoa Kỳ, chắc chắn là đứng sau và chắc chắn có liên quan đến cuộc phiêu lưu quân sự này của Bắc Kinh, nói rằng Việt Nam phải rút khỏi Campuchia để đổi lại việc người Trung Quốc rút khỏi Việt Nam. Nói chung đế quốc Mỹ và giới lãnh đạo Trung Quốc đã lên kế hoạch cho cuộc xâm lược này. Họ cùng là nguyên nhân của cuộc phiêu lưu quân sự hoang dã và điên rồ này. Đó là một dấu hiệu cho thấy cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đang tìm kiếm sự tái lập của chế độ diệt chủng PolPot - Ieng Sary ở Campuchia. Đó là mục tiêu chính trị: tấn công nhằm vào Việt Nam để chấm dứt tất cả sự hợp tác và tất cả sự đoàn kết của Việt Nam với chính quyền cách mạng Campuchia, để thiết lập lại chế độ diệt chủng và bao vây cấm vận Việt Nam, rồi sau đó, cả hai bên một lần nữa, phong tỏa Việt Nam cả ở phía nam và phía bắc. Đây là chính sách của Mỹ mặc dù họ làm như là kẻ ngoài cuộc.
Và bây giờ, trơ tráo, cách mà họ nói với thế giới, cách mà Trung Quốc đã thể hiện: họ đã bị xâm lược bởi Việt Nam, và họ phải phản kích.
Nhưng này, họ chỉ là kẻ học việc tồi tệ của Hitler. Bởi vì, như đã nói, Đặng Tiểu Bình với những gì đã làm đã gần như trở thành, hầu như, không phải là một Hitler, nhưng một loại bản sao khôi hài của Hitler. Bởi vì người ta đã biết về mọi việc nhờ thông tin được công bố từ bản báo cáo nội bộ, trong đó nói rõ về: thời gian tấn công, làm thế nào họ tấn công bất ngờ, thực hiện pháo kích và không kích thế nào vào lúc 3:00 sáng, làm thế nào họ bắt đầu cuộc xâm lược... Trong các báo cáo của họ cũng không che giấu về sự thương vong của họ; không thể giấu được, vì họ đã nói điều đó trong báo cáo bị tiết lộ; có hai điều cần quan tâm, hai điều đáng quan tâm, đó là: họ đã có khoảng 3.000 trường hợp thương vong và điều này cũng tương đồng với thông tin mà phía Việt Nam đã thông báo bấy lâu nay. Tất nhiên, họ đã không nói, về việc đã mất hàng chục xe tăng. Họ cũng không nói về việc họ phải gánh chịu một số thất bại nghiêm trọng. Tất cả những gì họ thông báo là đã có sự phối hợp không tốt giữa các loại vũ khí khác nhau, giữa không quân và bộ binh, và đó là nguyên nhân của việc họ đang gặp khó khăn trong việc tiến quân. Như vậy, trong khi một mặt họ nói rằng họ đã bị tấn công và cuộc tấn công của họ là một sự phản kích, mặt khác họ lại chỉ đưa ra những thông tin nội bộ hạn chế để giải thích về tất cả những gì đang diễn ra.
Nhưng những điều vô lý, những hành vi đáng ngờ ấy quả là sự tương đồng, giống nhau đến mức khó tin với những phương pháp của Hitler, cả trong việc lừa dối và tội ác xâm lược một nước nhỏ cũng như trong việc trình bày vấn đề này với thế giới.
Lúc này đây, một tình huống thực sự nguy hiểm đã được tạo ra, đúng vậy. Họ đã thực hiện một cú nhảy vọt vào không gian. Ý định của họ là gì? Họ có thể đi được bao xa? Bước tiếp theo của cuộc khủng hoảng này là gì? Bao lâu nữa cuộc khủng hoảng này có thể kết thúc khi vì họ đã lao vào một cuộc phiêu lưu hoang dại, thực sự điên rồ và nguy hiểm.
Sự đoàn kết với Việt Nam, sự động viên của tất cả các lực lượng cách mạng cùng nhân dân tiến bộ và yêu chuộng hòa bình trên thế giới, không phải là vô ích. Nếu chúng ta không ngừng chung tay với các hành động đoàn kết, tôi chắc chắn rằng không có gì có ý nghĩa toàn cầu hơn và quan trọng hơn là không có gì thực tiễn hơn tình đoàn kết này (vỗ tay).
Điều thực sự cần thiết là các lực lượng tiến bộ, các dân tộc trên thế giới cần phải chung tay để ngăn chặn cuộc phiêu lưu quân sự này, để hạn chế sự nguy hiểm này, để kiềm chế sự điên rồ này, vì cả thế giới có thể sẽ bị cuốn vào tình trạng này. Hậu quả của kiểu phiêu lưu này, không hề phóng đại, có thể là khủng khiếp đối với thế giới. Bởi vì Việt Nam không thể bị hủy diệt như thế này, trong im lặng; điều đó là không thể. Và sau đó, những tên quan kiêu ngạo sẽ không có lựa chọn nào ngoài việc phải rút chạy, chúng sẽ không có sự lựa chọn nào ngoài việc bị đánh bại. Cần thiết phải nói lên tiếng nói của dư luận thế giới để tác động, để chấm dứt một cuộc phiêu lưu có thể đưa thế giới vào một cuộc chiến thảm khốc.
Và đây chính là lúc để chứng tỏ cho tất cả mọi người trên thế giới rằng thế nào là một nhà cách mạng, thế là người tiến bộ (vỗ tay), và thế nào là người yêu chuộng hòa bình. Bởi vì đây không phải là lúc dành cho sự dao động, sự nhập nhằng, đây không phải là thời kỳ nồng ấm, không phải là lúc có thể xem Việt Nam và Trung Quốc ai cũng như ai đối với cả thế giới này. Đây là một lúc để xác định ai là ai. Bởi vì không có một người yêu chuộng hòa bình nào, không có người tiến bộ nào, không có người cách mạng nào, hoặc những người tự coi mình là người cách mạng nào trên thế giới này là không thể lên án một cách mãnh liệt và vô điều kiện đối với những hành động tội ác này của chính phủ Trung Quốc.
Tuy nhiên, cần phải bình tĩnh. Chính xác là trong những lúc nguy hiểm lớn nhất đối với thế giới thì chúng ta phải hành động với sự bình tĩnh tối đa và với sự lạnh lùng hết sức, và đó là trách nhiệm của tất cả các nước xã hội chủ nghĩa, của các dân tộc tiến bộ của thế giới, hành động với sự bình thản tối đa và bằng cái đầu lạnh. Đây không phải là lúc mất kiểm soát hay mất bình tĩnh, bởi sau khi bất cứ hành động nào được thực hiện, nó có thể sẽ không thể đảo ngược được.
Cuộc xâm lược điên rồ này dứt khoát phải bị đập tan. Bởi vì chúng ta phải đánh bại nó, chúng ta phải đánh bại nó! (Vỗ tay và tiếng hò reo: "Fidel, Fidel, Fidel") Hãy ngăn chặn những tên tân phát xít mất trí này, bè lũ điên khùng này, đúng vậy, một bè lũ điên loạn, những kẻ tân phát xít đang lãnh đạo Trung Quốc lúc này, hãy kéo thế giới, tránh xa khỏi một cuộc chiến tranh hạt nhân. Nhất thiết phải làm chúng thất bại và ngăn cản chúng kích động một cuộc chiến thế giới.
Chúng ta phải quan sát kỹ càng các chuyển biến của tình hình, phải cập nhật mọi thông tin, tất cả các thông tin đến từ Việt Nam.
Chúng ta không nên đánh giá quá cao sức mạnh của Trung Quốc. Đừng đánh giá quá cao họ. Chúng ta cũng không nên coi thường sức mạnh của Việt Nam. Về mặt kỹ thuật, từ góc độ quân sự, sau tất cả những sự điên rồ của họ và cuộc "cách mạng văn hóa" của họ, những cuộc thanh trừng nối tiếp thanh trừng, phục hồi rồi lại phục hồi, quân đội Trung Quốc vẫn duy trì vũ khí kỹ thuật lạc hậu. Một chiếc xe tăng của Trung Quốc không thể sánh với một chiếc xe tăng Việt Nam. (Vỗ tay và hò reo), một tên lửa phòng không Trung Quốc không thể sánh với một tên lửa phòng không Việt Nam, tất cả các loại vũ khí phòng không của Trung Quốc không thể sánh được với vũ khí phòng không của Việt Nam (Vỗ tay và la hét), pháo binh Trung Quốc cũng không thể sánh với pháo binh Việt Nam.
Họ có thể mạnh miệng để nói về dân số hàng trăm triệu và thậm chí 1 tỷ người, nhưng chẳng hề là dễ dàng để đưa một người đến một cuộc chiến. Không hề dễ đâu. Ngoài ra, người lính cần một động lực. Chẳng có gì phải nghi ngờ về việc những người lính Trung Quốc đã chiến đấu chống lại các lực lượng phản động trong cuộc chiến tranh giải phóng, họ là những người lính xuất sắc, những người lính dũng cảm. Chẳng có gì phải nghi ngờ về việc những người lính Trung Quốc đã chiến đấu chống lại quân Mỹ tại Triều Tiên, họ là những người lính xuất sắc, những người lính dũng cảm. Họ đã có động lực chiến đấu, họ đã đối mặt với chủ nghĩa đế quốc và đã có một động lực cách mạng sâu sắc (vỗ tay). Và tôi tự hỏi những kẻ phát xít sẽ cho người lính Trung Quốc động lực gì để họ có thể coi thường cái chết, và nếu những người lính Trung Quốc có thể được truyền cảm hứng để chiến đấu như một người lính dũng cảm, giết chóc phụ nữ và trẻ em Việt Nam, tiêu diệt các gia đình Việt Nam, thực hiện hành vi diệt chủng thì loại lãnh đạo nào có thể khuyến khích quân đội thực hiện những tội ác đó. Và tôi nghi ngờ tinh thần chiến đấu của những người lính Trung Quốc xâm lược Việt Nam, cho dù người ta đã cố gắng nhiều thế nào để lừa bịp họ. Và một Việt Nam không hề dễ để nắm trong tay, một Việt Nam có một kinh nghiệm chiến đấu phi thường (vỗ tay), một Việt Nam sở hữu những vũ khí tuyệt vời, và một Việt Nam sẽ không phải chiến đấu một mình (vỗ tay và reo hò: "Không!")
Thật là một tội ác quái đản chống lại dân tộc đó! Họ đã có bao nhiêu chiến công lẫy lừng, bao nhiêu anh hùng chỉ trong vài thập kỷ qua! Đầu tiên là những kẻ xâm lược Nhật Bản, sau đó, là cuộc tái chiếm thuộc địa của thực dân Pháp, sau đó, là những kẻ xâm lược Hoa Kỳ. Và bây giờ, mới nhất: quân xâm lược Trung Quốc. Trải qua những cuộc đấu tranh, người Việt đã gặt hái được rất nhiều kinh nghiệm. Không có dân tộc nào trên thế giới tinh thông hơn họ về chiến thuật và chiến lược trong các cuộc chiến tranh giải phóng (vỗ tay), bởi vì họ đã phải liên tục đối mặt với những kẻ thù rất mạnh. Và người Việt Nam hiểu rõ hơn về chiến thuật và chiến lược so với Trung Quốc (vỗ tay). Và một cuộc chiến tranh cách mạng không phải là điều tương tự như một cuộc chiến tranh diệt chủng; Không hề có sự giống nhau giữa một cuộc chiến tranh cách mạng như cách Trung Quốc chống lại quân chiếm đóng Nhật và chống lại các lực lượng phản động, với một cuộc chiến diệt chủng, tội ác chống lại một dân tộc dũng cảm đang bảo vệ sự nghiệp của họ, quê hương của họ, cuộc cách mạng của họ, độc lập của họ, sự tồn tại của họ, như nhân dân Việt Nam đang bảo vệ thành quả của họ ngày hôm nay (vỗ tay).
Ngoài ra, người Việt Nam rất khôn ngoan, họ biết những gì họ làm tốt nhất, và họ có thể để cho kẻ thù tiến vào đến đâu, rồi làm sao để chống lại nó và khi nào, bằng cách nào; họ biết những gì họ làm. Và tôi nói với các bạn rằng tôi có một niềm tin vô hạn đối với những phẩm chất của người Việt (vỗ tay). Và mặc dù lũ phát xít mới đang lãnh đạo Trung Quốc luôn mồm nói về dân số 1 tỷ người, tôi cũng không hề ngạc nhiên nếu họ phải chịu một thất bại to lớn ở Việt Nam, không có gì lạ cả.
Và đó là lý do tại sao tôi nói rằng những tên tội phạm đó đã ném mình vào một cuộc phiêu lưu man rợ mà kết thúc chỉ có cái chết mà thôi. Và vì vậy, trước sự nguy hiểm trong tình hình này, đó là, thực vậy, một tình huống nguy hiểm, một tình huống phức tạp, đòi hỏi phải có một sự bình tĩnh tối đa, một cái đầu cực lạnh; Nhưng cũng trong lúc này, chúng ta cũng cần có sự đoàn kết lớn nhất, sự hỗ trợ tối đa cho Việt Nam và sự quyết tâm cực điểm. (Vỗ tay)
Niềm tin của chúng ta ư? Người Việt Nam đã đánh bại Nhật Bản, người Việt Nam đã đánh bại người Pháp, người Việt Nam đánh bại người Mỹ, những kẻ thù mạnh hơn rất nhiều, vượt trội phát xít Trung Quốc; kể cả khi người Mỹ bao vây đất nước này với những tàu sân bay cùng hàng ngàn chiến đấu cơ và máy bay ném bom chiến lược, họ vẫn bị đánh bại. Niềm tin của chúng ta là người Việt Nam sẽ đánh bại cuộc chiến tranh của những kẻ phát xít Trung Quốc (vỗ tay). Đó chính là niềm tin của chúng ta! Không thành vấn đề nếu họ xâm nhập 10 hoặc 15km, hoặc nhiều hơn một chút hoặc ít hơn một chút; Nhiều kẻ khác cũng đã đến, và các bạn đã biết chúng đã phải ra đi như thế nào.
Nhân dân ta phải theo dõi chặt chẽ, tôi nhắc lại, từng sự kiện, phải rất chú ý tới mọi thông tin. Báo chí của chúng ta, truyền hình của chúng ta, đài phát thanh của chúng ta, phải phấn đấu để cung cấp cho nhân dân ta càng nhiều thông tin càng tốt để phán xét, và như vậy, nhân dân ta sẽ được chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ, cho tất cả mọi thứ! (VỖ TAY)
Các cuộc khủng hoảng không phải là mới đối với chúng ta. Chúng ta đã từng trải qua, một vài năm trước đây, cuộc khủng hoảng tháng Mười, khi nhiều tên lửa hạt nhân chĩa vào chúng ta, và chẳng có ai ở đây phải mất ngủ vì điều đó; Tôi không hề biết bất cứ ai như vậy cả. Thậm chí, tôi cho rằng trong những ngày đó, người dân đã ngủ ngon hơn hơn bao giờ hết (vỗ tay). Và bây giờ cũng như vậy: các bạn phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ. Chúng ta không biết cuộc khủng hoảng này sẽ kéo dài bao lâu. Hiện tại, không ai có thể dự đoán tương lai của nó. Hãy sẵn sàng cho tất cả mọi điều, sẵn sàng cho tất cả mọi thứ! (VỖ TAY)
Hãy tăng cường sự đoàn kết của chúng ta, hãy làm giàu thêm hiểu biết và lương tâm của chúng ta nhưng không để mất đi sự bình tĩnh và không để mất đi những giấc mơ. Hãy cùng hô vang với sự cảm nhận sâu sắc hơn và quyết tâm hơn bao giờ hết: Quốc tế vô sản muôn năm! (ĐỒNG THANH "Muôn năm!")
Nhân dân Việt Nam anh hùng muôn năm! (ĐỒNG THANH "Muôn năm!")
Tổ quốc hay là chết!
Chiến thắng!"
Share:

12/01/2016

Thơ hay "Dài lâu" ?

DÀI LÂU...
Nghiêng ngả đầy vơi...một trời mơ ước
Cũng mong bên người vết xước tan đi
Lạ ơi bấy lâu dấu mộng...xiết ghì
Bao nhiêu đau đớn...xóa đi tất cả...


Bởi vì có lạ...chan hòa rộn rã
Cũng mong bên lạ...sóng cả dài lâu
Cuộc sống riêng tư buông nhẹ khỏi rầu
Cầu mong như thế và nhiều hơn nữa

Cuộc sống chông chênh...đôi lúc biển lửa
Có bạn bên lâu cũng thấy vui hơn
Bởi vì có lạ...nhẹ nhõm tâm hồn
Chẳng cần chung chăn...tin là như thế


Có phải không lạ...lặng lẽ...như thể
Hãy nắm chặt tay...dâu bể sẽ qua
Cuộc sống quanh ta...nếu như muốn xa
Chan hòa hơn nữa...chân thành...nghĩa rộng

Tha thiết trời nam...tâm hồn cháy bỏng
Hát ca suốt ngày...sống động...biển khơi
Bởi chung quanh em tất cả rạng ngời
Có công của lạ...du dương mải miết

Em dấu trong tim niền tin bất diệt
Có duyên...mai này mộng vỡ...tình vây
Có phải không lạ...thế đấy...mỗi ngày
Lâng lâng bay bổng...nồng nàn.. lạ nhé

1/12/2016/H/P

Share: